Tất cả là cánh cửa tất cả là chiếc cầu
Sương mù đen
Author: eL (Phương Lan)
Published on: 3/3/2016 9:15:21 AM



Giờ thì nó đã nuốt tôi lên tới cổ
Biến bọn chân tay và thân thể đã từ lâu bạc nhược thành vô dụng toàn phần
Thành trong suốt dật dờ mất hút trong sương mù
Tôi chỉ còn lại cái đầu đang cố ngoi lên hớp từng hơi đứt quãng trước khi thả mình tuột đáy

Tôi nhìn thấy nó lần đầu tiên năm tôi 21 tuổi
Trong đôi mắt nửa đêm hoảng loạn bật mở khỏi giấc ngủ của người đàn ông bị săn đuổi khắp quê nhà lúc quay về sau nhiều năm loạn lạc
Đó là bóng con quái vật khổng lồ đen đặc vừa phồng to đến ngộp thở vừa lắc lư thé cười man rợ
Thứ vẫn mai phục dưới mí mắt những đứa trẻ đau bịnh
Và lần đầu tiên, ở đó, tôi bàng hoàng thấy rõ mình: đã bị ăn trong suốt hết đôi chân

Và trút bỏ 21 năm u mê ngây thơ cả tin
Nơi đỉnh hoang ngất gió ngùn ngụt sương mù
Một thế giới hằng tin đã sụt xuống theo nhau thành một đống bụi lừa bịp
Với một nửa người còn nổi ngoi trên sương mù
Tôi ngước mặt bất cần, ưỡn ngực căng xuân nhìn xuống cả lũng sâu bằng nỗi buồn bấy bã
Biết mọi bắt đầu đã quá muộn kể cả cuộc đào thoát

Bên dưới đó
Dưới mái sương mù lợp kín đầu ám khí lưu cữu đã nhiều đời
Ai đó giống tôi
Năm 7 tuổi ngã lăn bất tỉnh trên sân vì hít no hơi đất dậy sau mưa
Thứ hơi mù xộc lên từ cơn thoả mãn ẩm ướt điên dại sau những ngày nắng nanh đói khát
Của màu đỏ thốn mắt từng lớp lớp máu bầm đời đời chồng chất vẫn đang ứa mình sôi bọt

Là ai đó giống tôi đứa bé nhiều đêm gào cuồng trong ác mộng chạy trốn bầy vòi tay ngoe nguẩy mọc ra giữa sương mù

Rồi rấm rứt cắn chặt gối tự cào xé mình hòng xoá hết trên thân non những dấu vết xâm phạm bẩn thỉu


Ai đó đã lạc qua những ngày ấu thơ mênh mông bị xiết mất nụ cười, bị nuốt mất tiếng gọi cầu cứu, bị đầu độc âm thầm đâu đó trong sương mù bịt tai bưng mắt
Bị một đám đông vạm vỡ bâu vào trút nanh nọc tàn độc
Là ai đó những khung ảnh thanh xuân bị xé toạc rạch nát đóng đinh u uất trong căn phòng kỷ niệm mù ám đến khó tin
Loài đói khát đơn lạnh khủng khiếp đã lang thang rạc cẳng buốt giá nhiều mùa
Run rẩy nơi đỉnh tuyết
Vây quanh là vực sâu xoá trắng không ngừng gọi tên đâu đó dưới chân
Nơi ấy, giữa sương mù, một nơi trú thâm u - một huyệt sâu hun hút đã dựng lên
Nơi mệt nhoài tôi có thể trôi đến, dốc ngược mọi bí mật vào
Sẽ là một dấu lặng trĩu đen thả im không ai có thể tìm thấy

Bên dưới kia đờ đẫn trong sương mù
Là tôi cùng rất nhiều hình nhân trong suốt co cúm u mê
Nói năng líu ríu rò rè
Đi lại nhập nhoà xiêu vẹo
Cun cút dạ thưa, răm rắp vâng theo
Một bầy đàn núp mặt vào sương lấm lét tiến lên giữa những khúc ngợi ca vần vè êm ái
Chẳng bao giờ thấy mình, chẳng bao giờ thấy nhau, không thân thích, vây quanh chỉ bao la thù địch
Vững một lòng tin vào sấm truyền về những huyễn tượng tăm tắp chói sáng như đèn kéo quân vây tròn quanh rừng não trạng y đúc một khuôn đổ

Một bầy đàn bạc nhược phê thuốc ảo giác thiên đường, bị tiêm nọc rút hết sinh khí và bị tráo cho những giấc mơ lởm

Những người đàn ông úng thuỷ dật dờ chờ lụi tàn lưng triền dốc

Những người đàn bà bầm đen ê chề gánh gồng lưng gãy gục

Những đứa trẻ - bầy ấu trùng mụ mị lớn lên giữa nhung nhúc hốc kẹt chật ních xú uế
Là những ra đời để tắt dần ánh sáng


Tôi phát điên không chứa chấp nổi điều đó khi lần đầu bế đứa bé của mình trong tay
Nó vùng vẫy quẫy đạp, khóc ré lên và tím tái dần đi vì không chịu thở
Nó đang cố gồng mình chống lại cuộc cưỡng chiếm của bọn sương mù ám đặc không khí Nó cứ đuối lịm dần trên đôi tay tôi đã trong suốt bất lực và vô dụng, cho đến lúc buộc phải đầu hàng
Con à, chúng ta đều phải chấp nhận đầu hàng, tập quen để tìm quên với việc cam chịu nó
Và kéo dài cái ánh le lói đời mình trong mịt mù vô vọng âm ám


Chúng ta có thể làm gì khác?

Khi những người phẫn uất tỏ ý bất tuân, sau một đêm, đã hoàn toàn bốc hơi như thể chưa bao giờ từng ở đó
Bị nuốt trọng bất ngờ bởi một đám sương mù đặc đen và nặng mùi
Rồi thi thể kẻ xấu số rất lâu sau sẽ được tìm thấy không một vết dấu
Khám nghiệm chỉ thấy tuôn ra ngùn ngụt sương mù
Chúng ta nhỏ bé và yếu hèn
Không mang vác nổi những hình phạt nghiệt ngã hạp lý một cách ngẫu nhiên
Kiểu bị một gã khùng ngêu ngao nổi cơn đâm chết bất tử giữa đường
Hoặc nửa đêm mộng du trượt chân té đuối ven sông
Hoặc bị bạn tù nửa đêm buồn tình đóng đinh xuyên qua lỗ tai
Hoặc bị ngộ sát giết tươi trong một vụ đánh ghen kinh điển rất thường tình
Hoặc hoang tưởng bị truy sát lạc lối mãi mãi trong sương mù hoảng loạn
Chúng ta đã là những hình nhân trong suốt từng phần hoặc toàn phần
Vật vờ trôi trong lạnh lẽo dửng dưng
Những vật vô dụng, vô hình, bị điều khiển, bất khả kháng
Chúng ta có thể làm gì? Một đám âm binh sống khiếp nhược


Ngay từ nhỏ tôi đã luôn sợ cứng người những sinh vật trong suốt
Dù lọc qua ánh sáng chúng quả thực rất đẹp và ngoạn mục
Như cảnh cả một biển sứa phập phồng vươn mình uống ánh trời, khoan thai phô bày những diềm thân mềm mại đáng yêu cùng bầy xúc tu dịu dàng lả lướt
Chúng vờn lướt ở đó mà như không ở đó
Vật vờ những bóng ma chính mình
Ngoe nguẩy rừng cạm bẫy vô hình trói chặt và tiêu tán âm thầm kẻ khác
Chúng bơi đầy quanh ác mộng và không ngừng đẻ khắp những đám mây trứng ung thối tựa sương mù đen


Trong cuộc trốn chạy rã rượi trên những dốc đồi điên mê
Tôi lạc vào bên kia cánh cửa sự thật ở xứ sở nồng nặc sương mù
Bơi tìm hết hơi nhưng tuyệt không thấy thánh thần nào
Chỉ một bầy sâu múp míp đang chè chén hăng say và hỉ hả chơi trò bắc loa truyền sấm
Thì ra chính chúng
Kẻ ủ mưu, giở trò, xách động, bỏ nhỏ, che giấu, nguỵ trá, bưng bít đồng loã cho mọi bỉ ổi tồi bẩn
Kẻ phù phép cho rác rưởi và gọi rắn rít dòi bọ nhổm dậy làm người
Kẻ rỉ tai ban những khẩu lệnh sắt máu
Kẻ chùi sạch vết cho những bàn tay bẩn
Kẻ bịp chuyện ngu xuẩn nực cười thành chân lý nghiễm nhiên và hồ hởi phấn khởi được tụng ca bằng những lời hoành tráng bóng láng
Là Đấng toàn năng chễm chệ ngự đâu đó trên kia biển sương mù
Là mặt trời độc tôn quá xá chói loá


Tôi không phải là chiếc lá dính lưỡi cam phận trọn đời liền thân cành

Tôi phải chạy khỏi vùng sương mù ám chướng nặng sình
Dù chỉ còn là một hình nhân khốn khổ và yếu ớt

Dù có lúc con đường gầy ốm bị ruồng vây hoá biển mù mây ngay khúc quanh trước mặt
Mỗi bước chân dấn tới là một dò dẫm phó cho may rủi
Dù chúng ta sinh ra giữa một vực sương mù
Vách dựng trơn nhẫy kéo tuột đáy những kẻ cố lóp ngóp bò lên hòng vượt thoát
Một vực mịt mù sương đen mênh mông tiếng hờn khóc u u đầy gió
Lưu đày những linh hồn lạc lối ngàn đời vất vưởng trong u minh không tìm ra cửa sáng
Một cõi u minh khác
Một vạc sôi sục bã nát nhiều thịt xương đớn đau để dọn bữa vui cho bàn tiệc máu

Tôi có khi tưởng mình cuối cùng cũng thoát
Khi đất thụt xuống thấp và trời dần kéo lên cao và con đường vặn mình mọc dài ra phía biển
Tôi vội khóc mừng để rồi rủa loạn nguyền cuồng khi phát hiện ra bên trên cơ man những tầng sương mù khác
Âm khí đen đặc trải đến mênh mông
Trong gió lộng, giữa những vạt sương mù trôi dạt từ rất xa
Có khi khét nghẹt mùi sa mạc nắng và lợn bợn tiếng khóc khô vỡ vụn dưới mạng che mặt
Thỉnh thoảng từ phía núi trườn xuống từng vệt sương tinh khiết loang dài như máu túa mang mùi những đỉnh tuyết ngàn năm và thảo nguyên thơm đầy cỏ
Có lần là mùi da thịt bốc cháy từ những cuống họng héo quắt và hốc mắt đói cạn
Rất nhiều lần tởm lợm mùi thây sống phì nộn phô trương mình hứa hẹn nguy hiểm
Chúng, loài sương mù đen cuồng bạo đã bắt tay nhau bủa vây đầu độc u mê cùng khắp nhân loại
Xí phần trên những thân thể sống
Tô trát mãi một tấn trò lộ liễu kệch cỡm


Tôi dốc tận mình vào cuộc tháo chạy bí mật luôn âm âm tiếng vọng cố ám bám riết:

“Sinh trong sương mù sẽ chẳng thể thoát được sương mù
Đen bao vây máu, sương chiếm thịt da, mù nằm vùng đầy hơi thở”…

Dù giờ nó đã thực sự nuốt tôi lên tới cổ
Chỉ còn lại cái đầu đang cố ngoi lên hớp từng hơi đứt quãng trước khi thả mình tuột đáy

Nhưng chỉ ý nghĩ được hân hoan lượn bay dưới một mảnh trời sạch sẽ, cao và sáng rực nào đó cũng làm tôi nghẹt thở
Dù bao năm rồi những cuộc tháo chạy khỏi sương mù vẫn bi thảm như nhau
Phải trả bằng giá máu, bằng lìa cắt vực sâu


Đã cùng đường chạy
Tôi đỗ xuống bờ vực
Rướn nâng đứa bé của mình lên cao
Hướng về bên kia nơi phía trời trong
Và bắt đầu kéo căng, dát mỏng, vươn mọc không ngừng thành một phi đạo.



-- SG tháng 3, 2014
-- những ảnh của phim thơ Sương mù đen của Dino Trung

 

AJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJAR