the music that echoes between two bodies at a certain distance from one another
Ghi chép từ đại dương
Author: Claire Barnard
Published on: 5/30/2015 7:20:37 PM

Có một sự thú vị khi đọc thơ từ một kẻ lạ: tôi không biết cụ thể cô ấy từ đâu tới, tại sao chọn mảnh đất này để sống, lý do gì khiến cô ấy tiếp tục viết thơ từ bất cứ nơi đâu trên địa cầu này: từ xứ sở của cô ta, hay từ một đô thị xô bồ và bụi bặm, nơi chúng ta chỉ thấy được tĩnh lặng trong những phút thật hiếm hoi, từ tiếng một con chó sủa trong cơn bão, từ mùa đông Hanoi hiu hắt và mường tượng lại những trận tuyết vốn dĩ đã tồn tại trong ký ức của cô ấy -tôi đã đọc Claire M. Barnard trong vài ngày ngắn ngủi tại Hanoi, thật kì lạ, nó khiến tôi dịu đi trong một lúc, với thế giới đơn giản và tưởng chừng chậm chạp, như bộ phim lướt qua màn đen-trắng, tôi thấy những cử động từ tốn, ngày qua ngày của Claire (Và còn gì nữa, những cuộc đi chuyển với địa lý cách ngăn:

Ta yêu người t phương Đông,

nhng chuyến bay dài và rượu gin.
Không -
Ta yêu người t phương Tây,
nhng tiếng chuông đi dương u su)

(Một người phụ nữ đợi người yêu sau khi đọc quá nhiều Pablo Neruda)

Cô đã giữ được phong thái nhẹ nhàng nhưng đầy tình cảm, cô ôm sự day dứt của mình để thực hiện một điều nhỏ nhoi nhưng đầy mật thiết: dù có sống ở đâu, cô vẫn quay về với cuộc sống cá nhân đầy riêng tư, theo sát trạng thái và những điều ngẫm nghĩ trong đầu từng chút một. Kẻ lạ này đã viết thơ một cách đơn giản như thế, để lại trong ngày một chút mơ hồ, rơi vãi:

mt ngày nào đó tôi s tnh gic
vào mùa đông và hi
không biết em hay tôi có nm mơ
thy tuyết

one day I will wake
in winter and ask
if you or I
dreamed the snow

(Storm)


-- Nguyễn Thúy Hằng


_________________________________________________________

ghi chép từ dại dương

phụ nữ đến cùng
cơn gió tôi
bắt đầu có cảm giác
về mái tóc của họ

cát lạnh chồng lên nhau
thành gối

trong trái tim nàng
ngay cả khi nàng ngủ
một ngàn con sóng vỡ

có một dãi ánh trăng
sầu khổ mà tôi không muốn

những con sóng là điều bạn hướng đến
một trăm chiếc xe thổ mộ chở u buồn 
và hân hoan

gió thổi làm rối
tóc nàng hay ngược lại
quanh đó xa xa một người đàn ông
bước ra từ một chiếc thuyền

đôi chân của hắn bài hát tôi đã cố gắng
để ghi nhớ cả cuộc đời tôi
tôi đã đói khát

mặt trăng đã ở đâu?
mặt trăng sẽ đến sau

một ngày kia người đàn ông đã đến bên bờ vực
hoặc xa hơn, chòm sao của tâm trạng và thời vận
người yêu đặt tay nàng lên mặt bạn
như thứ ánh sáng cuối cùng

tôi không phải là thảo nguyên trong đêm
tôi đang đói khát

chương hai: tôi đang đói
mặt trăng đang ở đâu


--- Tú Trinh dịch 
_________________________________________________________

Một người phụ nữ đợi người yêu sau khi đọc quá nhiều Pablo Neruda

Em nghe được máy bay của anh:
trong dải thiên hà của đêm trong vắt,
trong những cơn gió nhỏ màu xám nơi thành phố em sống.

Không -
anh đang ở trong những đám mây.
Em chẳng thể tưởng tượng ra anh đang làm gì.

Xuống đây, cho em nhìn xem
xem thời tiết này hợp với anh không.

Máy bay rung chuyển trước khi hạ cánh
bởi vì nó đã bắt đầu
yêu anh.

Nó thở dài
trượt trên đường băng
theo một dòng chảy những hối tiếc nho nhỏ.

Anh đang đến gần, ôi tình yêu -
em nghe những viên đá lách cách như lúc anh
đưa ly trả lại người tiếp viên.

Ở hàng ghế sau trên taxi
anh hút thuốc và rướn người
dài như một cánh rừng.

Em yêu anh từ phương Đông,
những chuyến bay dài và rượu gin.
Không -
Em yêu anh từ phương Tây,
những tiếng chuông đại dương u sầu.

 

-- Tú Trinh dịch 
_________________________________________________________

I. Đen

lúc mười giờ mấy cái máy phát điện ngưng
tôi giữ chặt cái ly trong thứ bóng tối cổ đại
tay vươn tới một cô gái và đó là Rosie
tóc nàng một vùng hoang dã khói
và giọng nói cũ

nghe này -
em có sáu viên thuốc
và hai mươi lăm đô la bạc 

hạnh phúc như bùn mùa xuân

tận phía cầu tàu
chúng tôi ngắm đôi bàn tay mình
run rẩy như những đoá hoa

chúng ta nên gọi anh trai của em biết không anh ấy đã đã gặp một thiên thần thật sự anh ấy bị mắc kẹt nơi ngọn núi này hoặc có thể là Arizona cày nát con đường sa mạc

và một viên đá nhỏ lăn ra từ nàng
lời tan trong nước

thiên thần biết đó là lỗi của anh trai em, nhưng nàng ấy đã sửa chiếc xe cho anh ấy và cho anh ấy một trăm đô la nàng ấy đẹp quá em cá là anh trai em vẫn còn giữ chiếc xe đó

Rosie ơi tôi không thể nghĩ tới các thiên thần
khi những viên thuốc trải cát rơi xuống cánh
của những vì sao

nhưng hãy để tôi ở nơi này với em
trên những bậc thềm đen ẩm ướt
với trọn nỗi buồn lạc lõng
trong tim em 


--- Tú Trinh dịch 

_________________________________________________________

II. Xám

đêm rơi xuống nước
và biến mất

lũ chim chóc bay loạn xung quanh
chờ cất giọng hót
lúc mặt trăng buổi sáng nhìn dửng dưng
trong một chiếc váy nhàu nhĩ

Rosie ơi lời
đã cạn

và chúng ta như thể hai
toa xe trống rỗng lăn ầm ầm
về phía biển

giải pháp là giải quyết
trong lặng im

để nâng kim chỉ giờ
từ trục
và đặt chiếc đồng hồ mặt trời cô độc nằm yên nghỉ một góc

để làm tình như thể những sợi kim loại
quấn chặt vào nhau thành dây
cho đến khi chúng ta có thể nhắm mắt
hay cất lên lời


--- Tú Trinh dịch 

_________________________________________________________

III. Trắng

đường cao tốc số 41, thẳng tiến phương Nam
Rosie cố gắng ngủ
ở phía sau

tôi thích rời bỏ
hai nơi cùng một lúc

tôi không để tâm
tôi muốn có một lúc
một mình với rượu whisky

với chạng vạng
và một trăm cánh cửa của nó

ngày ở lại sau lưng chúng ta
hàm đau

và cây dương cầm cũ
âm nhạc nơi những ngọn đồi thấp buồn bã

một cô gái sẽ thức giấc
và cho tôi biết về bóng tối
ân sủng nơi những giấc mơ nàng 

 

--- Tú Trinh dịch 
_________________________________________________________

cơn bão

con chó đứng trên cầu
một mình hoảng sợ
tôi có nên giúp đỡ nó
tôi có nên đi

ngoài kia
Tôi mệt mỏi cởi trần
nơi cửa sổ
mềm mại và vô dụng

từ nhà tôi thành phố
trải dài sắc cạnh
ra mọi nẻo

cơn bão lôi nhành cây
trên hồ
Tôi sẽ không đi

trái tim tôi đi lang thang xuống
sâu trong hẻm núi của riêng nó
khi sấm sét rơi

xung quanh con chó
như khối đá nặng

       
---Nguyễn Thuý Hằng 
dịch 
_________________________________________________________

 

AJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJAR