tôi chò chuyện với nỗ đít của mình
Hai bai thơ của Paul Christiansen
Author: Paul Christiansen
Published on: 2/6/2017 4:18:59 PM

Gửi người thơ Hàn Mặc Tử

 

Người có biết họ đặt tên mình cho một con phố? –

Lần theo dấu triền biển xương sống

như ngón tay vuốt dọc bờ quai xanh.

 

Tôi rong ruổi ven bờ đêm nay, đắm đuối dưới

miền sao người từng ngắm và thảo những vần thơ điên

 

Tôi cố tìm các phiên bản Anh ngữ,

nhưng họ bảo rằng thơ người khước từ mọi biên dịch

theo cách mặt trăng không thể bị hất khỏi đại dương,

 

như thể điều tuyệt diệu nhất của sự dịch nằm giữa lời,

và không đến từ những cảm kích ngôn ngữ.

 

Hình như, những vần thơ kia

được viết trong cơn bĩ cực của bệnh hoạn và cô độc,

phóng tả tình yêu tuyệt vọng, nỗi buồn cuồng dại.

 

Ngoài đây cũng đêm đơn côi ấy cô lập người,

chia biệt tôi khỏi người thương, dày vò tôi bằng cơn đau yếu,

 

Tôi nghĩ mình có thể thấu cảm những âm từ của người nếu nghe chúng lúc này,

dịch chúng theo cách bầu trời dịch

những tinh cầu giận dữ khí đốt cháy rực tỉ dặm xa

 

thành những bầu mềm xâu trên chuỗi sóng

như ánh sáng trong một vũ trường trắng.



 

Một mình ở biển Hallandale

 

Lòng ôm nuối tiếc,

Tôi tản bộ biển, để ý những người đàn bà,

môi mọng hồng-ngọt, làn da thơm

mịn như nắng chảy tràn sàn gỗ tuyết tùng.

Tiếng cười của đàn ông lảnh lót không trung,

Và lũ trẻ tự rùng mình bởi tính nhẹ dạ.

Cô đơn nở bùng trong ngực tôi

như bông tảo

bóp ngạt đại dương khí.

 

Quan trọng là phải tự nhắc mình

Tôi là kẻ kề sát

đường vô cực của đám người sống sót, sợi mới nhất

trong lõi dây duỗi ngược thời gian –

con tinh tinh liều mình trên những cành loè loẹt hoa trái

bằng hữu của nó chẳng dám leo lên,

một kẻ khôn ngoan có thể nghe

tiếng trườn của rắn trên lá bạch quả,

sâu biển cùng đám cá nhà táng may mắn nhất.

 

Nếu linh hồn là hòn ngọc nhỏ

phong kín trong lớp vỏ xà cừ,

thì đại dương là gì,

sự rà quét và trương phình của những thân thể bụi nước?

 

Gió bứt nhiệt khỏi gáy thành phố,

con tàu chở dầu nhởn nha nơi chân trời,

và mây nhẹ dần lên cao.

Từng hơi thở tôi hít vào phổi chứa

những phân tử đã đi qua thân thể

Ghengis Kahn, Casanova và Basho.

 

Nhưng tôi không phải kẻ dẫn đầu, tình nhân hay nhà thơ trác tuyệt,

chỉ là một gã người đứng nhìn con triều dội về mình,

một con sóng đơn độc, vô danh

dồn vào cùng đại dương miên viễn.

 

 
AJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJARAJAR